Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

YÊU NƯỚC CÓ CẦN TỈNH TÁO?

RẤT CẦN, bởi:
- Nếu không, ta rất dễ bị các thế lực thù địch "dắt mũi", biến lòng yêu nước thành sự phá hoại;
- Nếu không, ta có thể vô tình cản trở các chiến lược, kế hoạch của "phe ta";
- Nếu không, ta có thể trở thành trò cười cho thiên hạ, trở thành con rối nông nổi, bốc đồng...
NHƯNG:
- Làm thể nào để biết được ta đang phá hoại, cản trở, nông nổi, bốc đồng?
- Làm thế nào để yêu nước một cách vừa tỉnh táo vừa nồng nàn?
Nói một cách chung chung là, cần có sự hiểu biết.
Nhưng (lại nhưng), để có sự hiểu biết phải có đủ thông tin, mà hỡi ôi, ở vào cái thời bùng nổ thông tin này; cái thời mà sau một cú search với Google thì hằng hà sa số kết quả sẽ làm ta chết chìm trong thông tin; cái thời mà hàng trăm mạng xã hội với cả ti tỉ con người, mỗi người một giọng điệu thì biết nghe ai...
Lúc này lại đòi hỏi ở ta một tư duy tốt, một kiến thức nền tảng chuẩn để lựa chọn thông tin. Nhưng (lại nhưng tiếp), thế nào là một tư duy tốt, một kiến thức nền tảng chuẩn?... Thật đau đầu với những câu hỏi kiểu liên tu bất tận thế này, nhưng nó lại là thực tế lúc này, chí ít là ở Việt Nam.
Thế đó, con người ta luôn chơi vơi, mơ hồ trong biển thông tin, kiến thức như vậy đó. Muốn làm chủ lắm chứ nhưng không phải cứ muốn là được. Trong khi đó, cảm xúc, tình yêu thì cứ tự nhiên đến mà không gõ cửa, chúng cứ ào ạt tuôn trào, đến mức phải phọt toé loe cả ra ngoài nữa thì mới chịu được.
Lòng yêu nước của dân ta trong những ngày này khi bờ cõi ông cha bị xâm lấn cũng đến tự nhiên như vậy đó. Họ muốn tỉnh táo để nhận định lắm chứ nhưng thông tin chính thống thì một chiều như thế, còn đủ các thể loại lề này lề nọ mỗi ông một phách, dân ngu cu đen biết đâu mà lần? Đòi hỏi họ đọc báo Tây ư? Ừ thì cứ cho là báo Tây khách quan đi, nhưng chắc gì họ đã nắm hết được nội tình của Ta và Tàu. Rồi, với cái nền giáo dục của Ta như thế, với cái nền kinh tế của Ta như thế, có phải ai cũng có điều kiện Tây học hay học ở những trường có đào tạo ngoại ngữ tốt đâu mà đọc "thõi" được báo Tây. Và trong khi chưa đọc được báo Tây và cũng chưa được các vị "tỉnh táo học" mở lòng chia sẻ góc nhìn quốc tế sắc sảo thì một bộ phận con dân Việt Nam - những người giờ đây bị một số người gọi bằng danh từ chung là "cộng đồng mạng" - sẽ phải kìm nén lòng yêu nước của mình sao?
Tỉnh táo là rất tốt nhưng đừng tỉnh táo đến mức thờ ơ, lạnh lùng, bàng quan trước nỗi đau, nỗi nhục của quốc gia, dân tộc. Tôi nghĩ là các nhà "tỉnh táo học" nên cảm thông, chia sẻ với những người bị gọi là "cộng đồng mạng" nhiều hơn. Họ không hoàn toàn là những người hời hợt, a dua, hay anh hùng bàn phím, chém gió gì đâu. Chẳng qua là họ chưa kiểm soát được cảm xúc, chưa có đủ thông tin để biết mình nên tin vào điều gì ngoài con tim mách bảo. Nếu được, xin các vị hãy chia sẻ với họ bằng những bài phân tích thực sự thuyết phục, còn không thì đừng cười khẩy, miệt thị, phán xét họ bằng những từ ngữ còn đau hơn dao cứa như thế. Lúc này yêu nước là đoàn kết, đùm bọc, yêu thương lấy nhau mà.

Những ngày này, tôi và công ty đang có rất nhiều việc phải hoàn thành nhưng một cách tự nhiên, những diễn biến trên Biển Đông đã làm tôi không thể toàn tâm toàn ý cho công việc. Có một cái gì đó thật khó tả, nó vượt lên trên cả những lo lắng cơm áo gạo tiền, những mong ước sự nghiệp, tương lai, những giận hờn yêu thương vợ chồng con cái, những sợ hãi ốm đau, bệnh tật, chết chóc. Tôi đã từng theo dõi nhiều vụ việc tương tự làm dậy sóng cộng đồng, xã hội, nhưng đây là lần đầu tôi cảm thấy mình thực sự muốn và có thể làm một cái gì đó ngay lúc này cho đất nước, dân tộc Việt Nam. Và tôi cho rằng, đó là lòng yêu nước của tôi.
Thực lòng, tôi nghĩ là sẽ không có chiến tranh đâu và càng không hề mong muốn có chiến tranh. Nhưng tôi cũng nghĩ, chẳng cần phải đợi có chiến tranh thì mới được bày tỏ lòng yêu nước của mình. Sự căm thù, uất hận sục sôi trước những hành động ngang ngược của ngoại bang chính là yêu nước. Lên tiếng đấu tranh đòi Trung Quốc tôn trọng chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam chính là yêu nước. Sẵn sàng tinh thần, trí tuệ, đội ngũ để lên đường khi tổ quốc kêu gọi, đó chính là yêu nước... Và tất cả những biểu hiện đó không có nghĩa là ai đó thích chiến tranh.
Yêu nước như thế thì có cần tỉnh táo nữa không? Hãy chia sẻ với tôi quan điểm của bạn nhé!
HN, 9/5/2014

Trích Fb: Vũ Trung Hiệp

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét